Mỗi khi U23 Việt Nam bước ra sân chơi châu lục, ký ức về Thường Châu 2018 lại được nhắc đến như một cột mốc đặc biệt. Không chỉ bởi tuyết trắng, những giọt nước mắt hay trận chung kết lịch sử, mà bởi đó là khoảnh khắc bóng đá Việt Nam lần đầu tiên bước ra ánh sáng châu Á bằng chính năng lực của mình. Tám năm trôi qua, câu hỏi “liệu có thể tái hiện kỳ tích ấy?” vẫn luôn song hành cùng các thế hệ kế cận. Và trước thềm giải bóng đá VCK U23 châu Á 2026 tại Saudi Arabia, câu hỏi ấy một lần nữa trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Thường Châu – không chỉ là một kỳ tích
Năm 2018, dưới sự dẫn dắt của Park Hang-seo, U23 Việt Nam không được đánh giá cao. Họ bước vào giải đấu với tâm thế của một đội bóng học hỏi, nhưng rời đi với vị thế của kẻ thách thức. Việc tiến thẳng vào chung kết U23 châu Á khi đó không chỉ là thành tích tốt nhất lịch sử, mà còn làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn của châu lục về bóng đá Việt Nam.
Tuy nhiên, chính vì quá đặc biệt, Thường Châu dần trở thành một “chuẩn mực cảm xúc” rất khó vượt qua. Các thế hệ sau đó của U23 Việt Nam, dù chơi không tệ, vẫn luôn bị so sánh và đặt dưới cái bóng quá lớn của năm 2018. Hai lần vào tứ kết liên tiếp là thành tích đáng ghi nhận, nhưng chưa đủ để tạo ra cảm giác bùng nổ như kỳ tích năm xưa.
Bối cảnh mới, niềm tin mới
Bước vào VCK U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam không còn là một tập thể non nớt. Dưới sự dẫn dắt của Kim Sang-sik, đội bóng trẻ Việt Nam đang sở hữu một nền tảng ổn định hiếm thấy. Đây không phải là tập thể được xây dựng vội vàng trước giải đấu, mà là kết quả của cả một quá trình chuẩn bị dài hơi, xuyên suốt từ SEA Games, U23 Đông Nam Á cho đến các đợt tập huấn quốc tế.
Quan trọng hơn, các cầu thủ trụ cột hiện tại đã trải qua đủ “va đập” để không còn e ngại sân chơi lớn. Họ hiểu nhịp độ, áp lực và sự khắc nghiệt của bóng đá châu Á – điều mà thế hệ năm 2018 chỉ có thể học trong lúc thi đấu.
Lứa cầu thủ dạn dày nhất trong nhiều năm
Điểm khác biệt lớn nhất của U23 Việt Nam hiện tại so với phần lớn các kỳ giải trước nằm ở kinh nghiệm thi đấu quốc tế. Những cái tên như Khuất Văn Khang, Nguyễn Đình Bắc, Bùi Vĩ Hào hay Thái Sơn không chỉ là trụ cột ở U23, mà từng nhiều lần khoác áo đội tuyển quốc gia.
Họ từng đối đầu Hàn Quốc, Uzbekistan, Trung Quốc hay Nhật Bản ở các giải chính thức – những trải nghiệm mà không phải thế hệ U23 nào cũng có được. Việc sớm được “ném” ra biển lớn giúp lứa cầu thủ này hình thành bản lĩnh thi đấu rõ rệt hơn: ít sợ hãi, ít hoang mang và biết cách kiểm soát cảm xúc trong những thời điểm khó khăn.
Chính vì vậy, phát biểu đầy tham vọng của đội trưởng Khuất Văn Khang về mục tiêu vào chung kết không phải là lời nói cảm tính. Đó là sự tự tin đến từ nội lực – một dấu hiệu tích cực mà bóng đá trẻ Việt Nam hiếm khi có trong quá khứ.

Thực tế khắc nghiệt, nhưng không phải bất khả thi
Tất nhiên, để công bằng, cần nhìn nhận rằng U23 châu Á 2026 khắc nghiệt hơn rất nhiều so với năm 2018. Giải đấu giờ đây gắn liền với suất dự Olympic, khiến các nền bóng đá lớn không còn xem nhẹ. Nhật Bản, Hàn Quốc, Saudi Arabia, Uzbekistan hay Iraq đều mang tới lực lượng mạnh, có chiều sâu và được tổ chức bài bản.
Thường Châu năm xưa cũng có yếu tố thời vận, khi một số đội không tung ra đội hình tối ưu. Điều đó khiến việc tái lập thành tích vào chung kết trở nên khó hơn rất nhiều. Nhưng khó không đồng nghĩa với không thể.
Bóng đá trẻ vốn là mảnh đất của bất ngờ. Chỉ cần vượt qua vòng bảng với một vị trí thuận lợi, mọi kịch bản đều có thể xảy ra ở vòng knock-out – nơi bản lĩnh, sự lì lợm và khả năng thích nghi đôi khi quan trọng hơn tên tuổi.

Kim Sang-sik và dấu ấn riêng
Một điểm đáng chú ý là triết lý của HLV Kim Sang-sik có nhiều nét tương đồng với người tiền nhiệm Park Hang-seo, nhưng không sao chép. Đó vẫn là sự đề cao kỷ luật, tổ chức phòng ngự chắc chắn và tinh thần tập thể, song được làm mới bằng tư duy hiện đại hơn trong cách chuyển trạng thái và sử dụng cầu thủ linh hoạt.
U23 Việt Nam hiện tại không phụ thuộc hoàn toàn vào một ngôi sao. Họ có thể ghi bàn từ nhiều vị trí, triển khai lối chơi đa dạng hơn và đặc biệt là không dễ sụp đổ khi bị dẫn trước. Đó là nền tảng quan trọng nếu muốn tiến sâu ở một giải đấu ngắn ngày như U23 châu Á.
Vì sao có thể mơ lớn?
Tái hiện Thường Châu không có nghĩa là lặp lại từng khoảnh khắc lịch sử. Điều quan trọng hơn là tái hiện tinh thần: dám mơ, dám chơi và dám đối đầu. Ở khía cạnh này, U23 Việt Nam 2026 không hề thua kém thế hệ năm 2018. Họ có kinh nghiệm hơn, chuẩn bị bài bản hơn và tâm thế chủ động hơn. Trong bối cảnh bóng đá châu Á ngày càng cạnh tranh, việc dám đặt mục tiêu cao đôi khi chính là bước đầu tiên để biến điều không tưởng thành hiện thực.
Thường Châu từng bắt đầu từ một giấc mơ bị xem là viển vông. Tám năm sau, khi U23 Việt Nam bước ra sân tại Saudi Arabia, câu hỏi “tại sao không?” lại vang lên – không phải như một phép màu mong manh, mà như một thử thách nghiêm túc cho thế hệ kế tiếp của bóng đá Việt Nam.



